Bạch Thầy, Con không muốn đi chùa nữa!

Một Phật tử đến Chùa gặp vị Thầy trụ trì và nói:
– Bạch Thầy, con không đi chùa nữa !
*** Vậy à, con có thể cho Thầy biết lý do không ?
– A DI ĐÀ PHẬT, vì ở đây con thấy cô này nói xấu cô kia, mọi người hơn thua đố kị nhau, các Phật tử đi chùa thì chia rẽ, hành xử sai, khi rời khỏi chùa họ là những người ích kỷ, cao ngạo và nói xấu chùa cùng Chư Tăng …..
Vị Thầy ôn tồn nói:
* Con hoàn toàn có lý. Nhưng trước khi dứt khoát không đi chùa nữa, Thầy nhờ con làm giúp cho thầy việc này nhé, được không?
* Con hãy rót một ly nước đầy, rồi đi quanh Tam Bảo ba vòng mà không làm đổ một giọt. Sau đó, con cứ việc không đi Chùa nữa.
Vị Phật tử tự nhủ: Quá dễ ! Và cô ấy tiếp ly nước từ vị Thầy rồi đi ba vòng quanh Tam Bảo như Thầy dặn. Đi xong, cô đến trước mặt Thầy:
– Bạch Thầy, con đi xong rồi.
Vị Thầy hỏi:
* Khi con đi, con có thấy bà này nói xấu bà kia không ?
– thưa Thầy không.
* Con có thấy người này người kia thờ ơ với nhau không ?
– Thưa Thầy không.
* Con có thấy người này người kia hơn thua nhau không ?
– Không, con không thấy.
* Con có biết vì sao con không thấy không ?
– Dạ là khi đó con tập trung để ly nước không bị đổ.
Đúng rồi:
***
* Con nên biết …. Cuộc đời của người tu cũng vậy. Khi tâm hồn chúng ta tập trung hướng về sự hành trì tu tập, thì chúng ta không có thì giờ để nhìn cái sai lầm của người khác.
Ai không đi chùa vì cho rằng những người đi Chùa toàn là đạo đức giả thì chắc chắn họ cũng không bao giờ có cơ hội gặp được những bậc thiện tri thức, những bậc chân tu thực đức trong chốn tu hành để dìu dắt họ thăng tiến tâm linh.
Đi khắp thế gian, không bao giờ bạn tìm ra một nơi lý tưởng như lòng mình mong đợi.
Chỉ cần ta biết ‘’Chuyển một cái nhìn‘’ thì chuyện to hoá nhỏ, chuyện nhỏ ấy hoá không. Nhờ đó giữa rắc rối cuộc đời lòng vẫn thong dong, giải thoát.
Đời đau thương, hạnh phúc vẫn tuỳ theo cách nhìn, thiên đường hay địa ngục khép mở từ con.
ST